Dòng sông quê hương
Dòng sông giờ vẫn còn trong ký ức tuổi thơ tôi, sông như một dải lụa mềm vắt qua làng. Mùa hạ nước sông cuồn cuộn trĩu nặng phù sa, sang thu nước sông trong vắt lặng lẽ hiền hòa.
Có 218 kết quả được tìm thấy
Dòng sông giờ vẫn còn trong ký ức tuổi thơ tôi, sông như một dải lụa mềm vắt qua làng. Mùa hạ nước sông cuồn cuộn trĩu nặng phù sa, sang thu nước sông trong vắt lặng lẽ hiền hòa.
Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, ký ức về một thời hoa lửa của dân tộc lại được nhắc nhớ trong từng câu chuyện, từng hoạt động tri ân. Công tác giáo dục truyền thống, khơi dậy lòng tự hào dân tộc cho học sinh, sinh viên tại các địa phương được triển khai với nhiều cách làm thiết thực, hiệu quả. Không dừng lại ở việc truyền thụ kiến thức, giáo dục truyền thống đang được tổ chức như một hành trình trải nghiệm, nơi lịch sử được “đánh thức” bằng cảm xúc, góp phần bồi đắp lý tưởng sống và trách nhiệm công dân cho thế hệ trẻ.
Trọn một buổi sáng ngồi trò chuyện với các cựu chiến binh (CCB) Đào Trọng An và Vũ Doanh Hùng, chúng tôi nhiều lần chứng kiến hai người lính đã ở vào tuổi “thất thập cổ lai hy” rơi nước mắt. Giọng run run xúc động, các ông kể cho tôi nghe về những “tháng ngày xanh” tình nguyện viết đơn nhập ngũ, những thời khắc chiến đấu sinh tử, tình đồng chí, đồng đội keo sơn, nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương của những người lính trẻ… Cứ như thế, chúng tôi được hòa mình với sự kiện lịch sử, chiến thắng 30/4/1975, mốc son chói lọi, đánh dấu sự toàn thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Hơn nửa thế kỉ đã trôi qua kể từ ngày 30/4/1975 lịch sử, chính thức khép lại cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trường kỳ của dân tộc. Là người trực tiếp lái xe tăng T54B mang số hiệu 846 tiến vào Dinh Độc Lập trong thời khắc lịch sử của cả dân tộc, trong tâm trí cựu chiến binh (CCB) Trần Bình Yên vẫn vẹn nguyên khí thế hào hùng về Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Trải qua cuộc kháng chiến chống Mỹ và cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đào Trọng Hùng đã đi qua những năm tháng “chia lửa” ác liệt, trưởng thành từ người chiến sĩ trực tiếp chiến đấu đến người chỉ huy của lực lượng trinh sát ngoại tuyến. Từ những ngày bám trụ trên các tuyến lửa đến những đóng góp quan trọng trong thời bình và nghĩa tình với đồng đội, quê hương khi trở về đời thường, chặng đường công tác của ông là minh chứng rõ nét cho bản lĩnh, trí tuệ và sự tận tụy của người chiến sĩ Công an nhân dân.
50 năm đã trôi qua kể từ ngày cuộc Tổng tuyển cử bầu Quốc hội của nước Việt Nam thống nhất (25/4/1976 - 25/4/2026), nhưng âm vang của ngày hội lớn ấy vẫn vẹn nguyên trong ký ức dân tộc, như một bản hùng ca của ý chí thống nhất, của quyền làm chủ và khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Từ mốc son lịch sử ấy, Quốc hội Việt Nam không ngừng trưởng thành, đổi mới, khẳng định vai trò là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất. Trên hành trình đó, Đoàn đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tỉnh Ninh Bình qua các thời kỳ đã nỗ lực, góp phần đưa tiếng nói của cử tri đến với nghị trường, lan tỏa tinh thần dân chủ, trách nhiệm và khát vọng đổi mới, phát triển.
Giữa nhịp sống hiện đại có những người đang âm thầm gìn giữ ký ức của thời gian bằng tất cả niềm say mê và sự bền bỉ. Ở vùng đất Cố đô Hoa Lư, hành trình hơn hai thập kỷ sưu tầm đồ cổ của ông Nguyễn Mạnh Cường (phường Tây Hoa Lư) không đơn thuần là sở thích cá nhân mà còn góp phần gìn giữ giá trị di sản qua từng hiện vật nhuốm màu thời gian.
Giữa đời sống thường nhật, phở hiện diện như một phần quen thuộc của văn hóa ẩm thực Việt. Đằng sau bát phở là câu chuyện về nghề, về ký ức và về những con người lặng lẽ giữ gìn giá trị truyền thống. Nghệ nhân Lê Thị Thiết, Phó Chủ tịch Hiệp hội Văn hóa ẩm thực Việt Nam, Chủ tịch Hiệp hội Văn hóa ẩm thực tỉnh Ninh Bình là một trong những người bền bỉ theo đuổi hành trình ấy.
Bộ phim nghệ thuật được giới phê bình quốc tế đánh giá cao “Sentimental Value” với tựa Việt “Căn nhà ký ức” đã chính thức công chiếu tại các rạp Việt Nam.
Dòng sông giờ vẫn còn trong ký ức tuổi thơ tôi. Sông như một dải lụa mềm vắt qua làng. Mùa hạ, nước sông cuồn cuộn, trĩu nặng phù sa. Sang thu, nước sông trong vắt, lặng lẽ, hiền hòa. Bờ sông là những bãi đất ngút ngàn lau lách, điểm xuất phát của những cánh diều mang mơ ước tuổi thơ.
Ngày 6/1/1946 - Ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội Việt Nam - đã trở thành mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, khi lần đầu tiên người dân Việt Nam được cầm lá phiếu thực hiện quyền làm chủ đất nước. Tám mươi năm đã trôi qua, nhưng ký ức về ngày hội lớn của non sông vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí những nhân chứng lịch sử.
Trong ký ức của nhiều thế hệ, Tết xưa gắn liền với không khí chuẩn bị rộn ràng từ rất sớm. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, nhưng các bà, các mẹ luôn lo toan, sắm sửa gạo nếp, đỗ xanh, măng khô, mộc nhĩ, miến dong, muối vại dưa hành để cả nhà có một cái Tết đủ đầy.
Vào những ngày cuối năm, ở khắp các làng quê trong tỉnh, những phiên chợ truyền thống trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Chợ quê ngày cuối năm không chỉ là nơi mua bán hàng hóa phục vụ Tết, mà còn là không gian văn hóa quen thuộc, gắn bó với đời sống tinh thần của người dân nông thôn, nơi lưu giữ những nếp sinh hoạt, phong tục và cả ký ức của một năm đã qua.
Tám năm biền biệt, phiêu dạt nơi đất khách quê người nay hắn trở về quê nhà. Bản nhỏ không có gì thay đổi, chỉ có con người thêm tuổi, mái nhà thêm cũ, cây thêm cao lớn, trẻ con thêm nhiều hơn. Khung cảnh thiên nhiên, sự hoang sơ, trữ tình, bình yên ngàn đời của bản làng nơi hắn sinh ra và lớn lên vẫn nguyên vẹn như trong ký ức suốt những năm xa quê.
Đã bao năm trôi qua, nhưng hình ảnh bếp lửa ấm áp trong chái bếp đơn sơ nơi quê nhà yêu dấu luôn đậm sâu trong ký ức tôi.
Đã bao năm trôi qua, nhưng hình ảnh bếp lửa ấm áp trong chái bếp đơn sơ nơi quê nhà yêu dấu luôn đậm sâu trong ký ức tôi.
Giữa nhịp sống hiện đại và những chuyển động mạnh mẽ của kinh tế thị trường, các làng nghề truyền thống ở Ninh Bình vẫn bền bỉ tồn tại, thích ứng và phát triển. Không chỉ là sinh kế, làng nghề còn là nơi lưu giữ ký ức văn hóa, hồn cốt quê hương - được trao truyền qua nhiều thế hệ, bằng tâm huyết của những người thợ lành nghề và cả khát vọng đổi mới của lớp người trẻ hôm nay.
Di sản không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là “mỏ vàng” sáng tạo của hiện tại và tương lai. Với Ninh Bình, vùng đất hội tụ hiếm có giữa di sản thiên nhiên và di sản văn hóa, điện ảnh đang mở ra một hướng đi giàu tiềm năng: biến cảnh quan, lịch sử và bản sắc thành nguồn lực trực tiếp cho phát triển công nghiệp văn hóa và du lịch, hình thành một cụm ngành kinh tế mũi nhọn có sức lan tỏa dài hạn.
Ở nhiều làng nghề truyền thống hôm nay, tiếng đục, tiếng búa... đang thưa dần. Nhưng vẫn có những người thợ lặng lẽ, kiên trì bám nghề, giữ nghề và truyền lại cho lớp trẻ. Từ làng trống Đọi Tam (phường Tiên Sơn) đến làng nghề nón lá Đào Khê Thượng (xã Nghĩa Hưng), câu chuyện giữ nghề vừa là sinh kế, vừa là cách người dân gìn giữ nếp làng, ký ức và bản sắc quê hương.
Ở quê tôi, tỉnh Cao Bằng - miền biên cương phía Bắc Tổ quốc, người ta không cần tra lịch để biết ngày Đông chí rơi vào hôm nào. Cứ đến đêm 22/12 dương lịch, bất kể lịch ghi gì, ấy là đêm Đông chí. Cái tên ấy không chỉ là mốc thời gian, mà là một phần đời sống, một phong tục đã thấm vào từng mái nhà, từng bếp lửa, từng ký ức tuổi thơ nghèo khó nhưng đầy yêu thương.
Mỗi lần về quê, lòng tôi lại háo hức, bình yên đến lạ. Cái háo hức, bình yên ấy không chỉ đến từ cánh cổng cũ rêu phong, hay ánh mắt mừng vui của mẹ ở khoảnh sân nhỏ. Nó đến từ thứ hương thơm quen thuộc, vượt lên trên mọi hỗn tạp mùi vị của phố thị, len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy cả miền ký ức sâu thẳm. Đó là mùi của bếp củi ấm nồng, hòa quyện cùng vị thanh mát của lá - hương vị duy nhất mà thời gian không thể rửa trôi - chính là hương thơm của nồi nước gội đầu mẹ đun.
Mỗi lần về quê, lòng tôi lại háo hức, bình yên đến lạ. Cái háo hức, bình yên ấy không chỉ đến từ cánh cổng cũ rêu phong, hay ánh mắt mừng vui của mẹ ở khoảnh sân nhỏ. Nó đến từ thứ hương thơm quen thuộc, vượt lên trên mọi hỗn tạp mùi vị của phố thị, len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy cả miền ký ức sâu thẳm. Đó là mùi của bếp củi ấm nồng, hòa quyện cùng vị thanh mát của lá - hương vị duy nhất mà thời gian không thể rửa trôi - chính là hương thơm của nồi nước gội đầu mẹ đun.
Lâu lắm rồi, Hân mới trở lại quê ngoại, nơi có khu vườn xanh mướt màu cây lá và mảnh ao trong vắt soi bóng mây trời. Đó là cả một miền ký ức tuổi thơ, nơi cô học được từ bà tình yêu thiên nhiên, biết nhận ra vẻ đẹp bình dị của bông lục bình và hương vị ngái nồng của bùn đất quê hương.
Lâu lắm rồi, Hân mới trở lại quê ngoại, nơi có khu vườn xanh mướt màu cây lá và mảnh ao trong vắt soi bóng mây trời. Đó là cả một miền ký ức tuổi thơ, nơi cô học được từ bà tình yêu thiên nhiên, biết nhận ra vẻ đẹp bình dị của bông lục bình và hương vị ngái nồng của bùn đất quê hương.